Bữa nọ mình giao cho mấy đứa nhỏ trong team làm một cái landing page. Tụi nó bảo: "Này chắc 1 tuần xong ạ."
Mình kiểu... ủa, cái này mình xử chắc 2 buổi?
Rồi mình giật mình. Không phải kiểu "mình giỏi hơn tụi em" đâu — mà là: ơ hoá ra cái khoảng cách giữa "một tuần" với "hai buổi" giờ nó nằm gọn ở chỗ có biết vibe code hay không thôi à? Trong đầu mình bật lên cái rụp: phải AI hoá cả team này thôi. Tụi nhỏ mà không biết vibe code thì sau này mình order ai chạy việc đây.
Đó là lúc mình tin chắc luôn: vibe code là cái skill mà rồi ai cũng phải học. Không phải để thành coder gì đâu — mà để đừng bị bỏ lại.
Cái blog nằm trong đầu mình suốt 2 năm
Kể để dễ hình dung. Mình muốn làm một cái blog cho riêng mình từ... 2 năm trước lận. Mà cứ nghĩ tới là thấy oải: nào là phức tạp, nào là phải đi thuê người, brief tới brief lui, nhận về không đúng ý, xong cái quan trọng nhất là tự mình không sửa được. Lỡ nó lỗi cái là lại đi nhờ, lại ngồi chờ. Thế là cái blog cứ nằm im trong đầu, mốc meo 2 năm trời.
Giờ á? Mình tự ngồi code cái blog đó, ước chừng 1 tuần là xong. Tự tay mình. Cái thứ mà 2 năm không nhúc nhích nổi, giờ nằm gọn trong lòng bàn tay.
Học vibe code là thành coder hả? Còn xa lắm
Cho mình nói rõ kẻo mọi người hiểu lầm rồi lại ngại không dám thử.
Vibe code nó giống y chang học Canva. Biết xài Canva đâu có biến bạn thành designer — mà là tự làm được mấy thứ cơ bản cho mình, đỡ phải nhờ vả, đỡ phải chờ dài cổ. Vibe code cũng vậy: không phải để "2 ngày thành lập trình viên", cũng không thay thế mấy bạn làm nghề thiệt. Mà là để mình tự dựng được bản đầu tiên của một ý tưởng — chưa cần đẹp, miễn chạy được — để thử, để cho người ta thấy cái mình hình dung trong đầu, thay vì cứ tả bằng mồm hoài.
Credit cho thầy Viễn Trần — vỏn vẹn 6 tiếng trong 2 ngày cuối tuần, thầy trao cho mình cái skill làm mình thấy như mọc thêm siêu năng lực.
Jane AI — một bài tập về nhà của mình
Và đây là ví dụ mình khoái nhất, vì nó cho thấy cái vụ này nó đời thường tới cỡ nào.
Jane AI — nghe "tech" ghê gớm vậy đó — thật ra chỉ là bài tập về nhà của mình với thầy sau khoá vibe coding thôi. Mình ngồi chat với AI (là em Claude) theo một cách cực kỳ... nhà quê. Thề luôn, mình còn giữ nguyên cái ảnh chụp màn hình lúc chat nè, nhà quê thứ thiệt, không thuật ngữ không cú pháp gì ráo, cứ nói chuyện y như nói với một đứa đồng nghiệp bình thường. Vậy mà cuối cùng ra được một sản phẩm chạy thiệt.


